Để tiếp tục đẩy mạnh thực hiện cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” trong cán bộ, hội viên, phụ nữ cả nước; Căn cứ vào các bài nói và viết của Chủ tịch Hồ Chí Minh về thực hành tiết kiệm, chống tham ô, lãng phí quan liêu và căn cứ vào thực tế tình hình hiện nay; Trung ương Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam xây dựng tài liệu sinh hoạt hội viên quý III năm 2008 về Chủ đề “Thực hành tiết kiệm” dưới dạng các câu hỏi và đọc, thảo luận bài viết “Trở lại những chiếc hũ gạo và ống tiền tiết kiệm” phản ánh về hoạt động tiết kiệm giúp phụ nữ nghèo của phụ nữ huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Đề nghị các tỉnh, thành Hội chỉ đạo các cấp Hội cơ sở tổ chức cho hội viên sinh hoạt nghiêm túc, có chất lượng.
Câu hỏi 1: Tiết kiệm là gì?
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dạy: “Tiết kiệm không phải là bủn xỉn, không phải là “xem đồng tiền như cái nống” (cái nong, tiếng địa phương), gặp việc đáng làm cũng không làm, đáng tiêu cũng không tiêu. Tiết kiệm không phải là ép bộ đội, cán bộ và nhân dân nhịn ăn, nhịn mặc. Trái lại, tiết kiệm cốt để giúp tăng gia sản xuất, mà tăng gia sản xuất là để dần dần nâng cao mức sống của bộ đội, cán bộ và nhân dân. Nói theo lối khoa học, thì tiết kiệm là tích cực, chứ không phải là tiêu cực”.
Theo lời dạy của Bác Hồ, chị em chúng ta phải hiểu rằng: Tiết kiệm không có nghĩa là không chi tiêu, nhịn ăn, nhịn mặc. Tiết kiệm là sử dụng các nguồn lực và chi tiêu một cách hợp lý, phù hợp với hoàn cảnh gia đình, không hoang phí.
Có thể lấy một ví dụ trong thực tế như sau: Trong mua sắm cho bản thân và gia đình, do chưa nhận thức đầy đủ vấn đề tiết kiệm nên khi mua, một số chị em thiếu tính toán, cân nhắc, “mua theo phong trào” dẫn đến có những đồ dùng mua về nhưng không dùng, như vậy là không tiết kiệm, là lãng phí.
Câu hỏi 2: Vì sao chúng ta phải thực hành tiết kiệm?
Người dân Việt Nam chúng ta đã có truyền thống tốt đẹp về cần cù, chịu thương, chịu khó và tiết kiệm.
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đề cao 4 đức tính tốt đẹp “Cần, kiệm, liêm, chính”, để thấy rằng, “kiệm” đã trở thành một trong 4 bốn đức tính tốt đẹp của con người, dù là khi đất nước còn khó khăn hay khi đất nước đã phồn thịnh. “Cần” và “kiệm” phải đi đôi với nhau. Cần mà không kiệm thì làm chừng nào, xào chừng ấy. Kiệm mà không cần thì không tăng thêm, không phát triển được.
Nền kinh tế nước ta qua 20 năm đổi mới đã có bước phát triển, đời sống nhân dân được cải thiện. Tuy nhiên, cho đến nay, nước ta vẫn là một nước nghèo, đời sống một bộ phận người dân vẫn còn khó khăn, thiếu thốn. Để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, đảm bảo đời sống người dân thì nền kinh tế của nước ta cần được phát triển. Muốn xây dựng và phát triển kinh tế, thì phải có tiền của để làm vốn. Muốn có vốn thì chúng ta phải vừa đẩy mạnh sản xuất, kinh doanh, vừa thực hành tiết kiệm để tăng thêm tích luỹ cho nền kinh tế quốc gia cũng như kinh tế gia đình.Vì vậy, việc thực hành tiết kiệm có một ý nghĩa to lớn nhằm góp phần tích luỹ để thúc đẩy và phát triển sản xuất.
Ông cha ta có câu: “Miệng ăn núi lở”, ý nói: Nếu một người có một núi của cải mà chỉ biết sử dụng, không lo làm, không biết tiết kiệm để bù đắp, tăng thêm thì dần dần cũng dẫn đến thiếu đói. Do vậy chúng ta còn nghèo mà không tích cực lao động, không biết tiết kiệm thì sẽ không bao giờ thoát khỏi đói nghèo.
Đặc biệt, hiện nay tiết kiệm đã trở thành chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước. Luật chống tham nhũng và Luật thực hành tiết kiệm, chống lãng phí đã được ban hành cho thấy vai trò to lớn của vấn đề tiết kiệm, tiết kiệm được coi là quốc sách.
Câu 3: Chúng ta cần phải thực hành tiết kiệm như thế nào?
Chúng ta có thể thực hành tiết kiệm ở tất cả các lĩnh vực của cuộc sống hàng ngày, từ sản xuất đến tiêu dùng, từ gia đình đến cộng đồng, xã hội. Bất cứ lĩnh vực nào cũng có thể thực hành tiết kiệm được.
Để thực hành tiết kiệm theo tấm gương của Bác Hồ và chủ trương của Đảng, Nhà nước, chị em phải:
– Tự rà soát lại trong sản xuất, tiêu dùng của gia đình, cộng đồng, nơi mình sinh sống có những việc gì còn chưa tiết kiệm, lãng phí, để thay đổi, cải tiến sao cho tiết kiệm, hiệu quả.
– Tiết kiệm sức lao động: Tổ chức sắp xếp công việc cho khéo để có những việc trước kia phải dùng nhiều người nay chỉ ít người hơn nhưng vẫn đảm bảo thời gian, chất lượng, hiệu quả; phân công lao động phù hợp cho các thành viên trong gia đình.
– Tiết kiệm thời gian: Xây dựng tác phong làm việc đúng giờ cho bản thân và các thành viên trong gia đình, trong cộng đồng; không lãng phí thời gian vào những việc không có ích; trong sinh hoạt Hội, sinh hoạt cộng đồng không để người này chờ người kia gây lãng phí thời gian của nhau…
-Tiết kiệm tiền, của: Có kế hoạch, tính toán, cân nhắc kỹ lưỡng trước khi đầu tư cho sản xuất, trước khi mua sắm, tiêu dùng; thực hành tiết kiệm trước khi đầu tư, trước khi tiêu dùng.
Ví dụ: Gia đình chị A, mỗi ngày đi chợ 30.000 đồng nhưng nay trước khi đi chợ chị A bỏ vào ống tiết kiệm 2.000 đồng. Với số tiền còn lại 28.000 đồng nhưng chị A vẫn mua đủ các thứ đảm bảo bữa ăn của gia đình nhờ biết sử dụng hiệu quả đồng tiền.
-Tiết kiệm năng lượng như điện, nước, xăng, dầu, củi…: Tạo thói quen ”ra tắt, vào bật” các thiết bị điện, hạn chế sử dụng các thiết bị điện có công suất lớn vào giờ cao điểm (từ 18 giờ đến 22 giờ hàng ngày), ví dụ trong giờ cao điểm chúng ta chỉ nên sử dụng những thiết bị điện thật cần thiết phục vụ nhu cầu thiết yếu. Có những thiết bị như bàn là, máy bơm nước… có thể sử dụng trước hoặc sau giờ cao điểm. Làm như vậy vừa đỡ áp lực cho nguồn điện chung, vừa bảo vệ được thiết bị điện đỡ chóng hỏng, vừa tiết kiệm được tiền cho gia đình…
-Tiết kiệm từ việc tổ chức ma chay, cưới xin: Thực hiện tổ chức ma chay hoặc cưới xin theo nếp sống mới. Hình thức tổ chức đám cưới có thể tiết kiệm được tiền mà ở nhiều địa phương đang thực hiện, là tổ chức cưới tập thể, tiệc ngọt, hoặc chỉ tổ chức ăn uống liên hoan trong họ hàng nội ngoại thân tộc.Trong cưới xin, ma chay, chúng ta cần tránh những hủ tục lạc hậu, tránh đua đòi dẫn đến tiêu tiền một cách lãng phí, mang nợ nần, thiệt hại đến kinh tế gia đình và gây tốn kém cho người khác. Chị em phải ủng hộ và nghiêm chỉnh thực hiện chủ trương của cấp uỷ, chính quyền địa phương về thực hiện nếp sống văn minh trong việc tổ chức ma chay, cưới xin.
Câu hỏi 4: Thực hành tiết kiệm mang lại lợi ích như thế nào cho gia đình và xã hội?
Việc thực hành tiết kiệm mang lại những lợi ích rất to lớn về kinh tế cho gia đình và xã hội.
Ví dụ, mỗi ngày mối phụ nữ tiết kiệm trong chi tiêu (như tiền, đồ ăn, đồ uống, điện, nước….) được khoảng 1.000 đ, thì trong một tháng đã được 30.000 đ, trong một năm đã được 360.000 đ, với 13 triệu hội viên phụ nữ trong cả nước có thể tiết kiệm trên 4.500 tỷ đồng.
Nếu tiết kiệm điện bằng cách thay đổi thiết bị như dùng đèn huỳnh quang 20 W thay đèn sợi tóc 75 W mức sáng vẫn ngang nhau thì mỗi gia đình có 5 bóng, mỗi năm sẽ tiết kiệm được trên 200.000 đồng (chỉ trong thắp sáng). Nếu mỗi hộ gia đình bớt được 1 giờ làm việc của một bóng đèn 40 W trong giờ cao điểm thì hàng năm sẽ tiết kiệm trong khu vực ánh sáng sinh hoạt của cả nước (với 15 triệu hộ gia đình) tới 219 triệu kWh, tương đương khoảng 130 tỷ đồng. Nếu thực hành tiết kiệm điện trong đun nấu, làm lạnh, giặt, là….thì hiệu quả sẽ lớn hơn nhiều.
Những ví dụ cụ thể trên chứng tỏ rằng, nếu ta khéo tiết kiệm sức người, tiền của, thời gian và các nguồn lực khác, thì với sức lao động, tiền tài của gia đình tích luỹ được, chúng ta có thể đầu tư vào sản xuất hoặc kinh doanh của gia đình để tăng thu nhập, phục vụ trở lại cho đời sống vật chất, tinh thần của mỗi người, mỗi gia đình. Gia đình là tế bào của xã hội, nếu gia đình no ấm và phát triển về kinh tế thì cũng sẽ góp phần làm cho kinh tế đất nước tăng trưởng mạnh mẽ.
Ban Tuyên giáo Hội LHPN Tp Đà Nẵng