Đếm nếp nhăn của mẹ
tính được tuổi đời con
búi tóc mẹ rụng theo chiều lo nghĩ
con đi xa sợi bạc chẳng còn.
Tấm áo mẹ may từ thời con gái
năm tháng chồng lên nâu sẫm tuổi già
dấu tằn tiện nhuộm căng từng sợi vải
nhuộm làn da dầu dãi nắng mưa.
Quen gian khổ mẹ đâu còn biết khổ?
cứ lo xa. Con kém bạn thua người
đêm vẫn tối để trắng lòng mẹ thức
cầu mong con vững bước vào đời.
Quả chuối vườn mẹ nếm chẳng biết ngon
bởi tại chúng. Con vắng nhà lại chín
mùa gặt mới cơm nếp thơm mẹ nhịn
tháng ngày trông đau đáu đợi con về…
Quá nửa đời
con sấp ngửa xa quê
trong lòng mẹ con vẫn là con trẻ
để lo nghĩ chồng thêm lên trán mẹ
sợ chân con sa sẩy chốn ao người!
Phú Thiện
(10/2011)