(Dân trí) – Tưởng chừng không thể sống thiếu nhau, chị quyết định chia tay người bạn đời của mình để đến với anh. Ngỡ rằng, từ này đã có tình yêu đích thực của cuộc đời thì chị bàng hoàng phát hiện ra anh đang yêu người khác.

Cái thai trong bụng ngày càng lớn, đám cưới cũng sắp đến gần mà sao chị thấy chông chênh đến lạ. Đáng lẽ ra chị phải vui mừng mới đúng bởi lẽ phải trải qua bao nhiêu biến cố, chị mới với tay chạm đến hạnh phúc với người đàn ông mình yêu. Ngày phát hiện ra mình đang mang giọt máu của anh, chị vui mừng mà bỏ qua hết xấu hổ để khoe khắp công ty. Chị mới ly dị chồng và chuẩn bị làm đám cưới với anh – mối tình đầu của chị.
Ngày đó, chị và Minh yêu nhau tưởng chừng không thể chia lìa. Nhưng rồi, chỉ vài hiểu lầm nho nhỏ, tình yêu cứ bị bào mòn. Bên Minh, chị thấy giống như một thói quen chứ không hẳn là yêu nữa. Rồi chia tay. Hai năm sau chị lấy chồng. Minh cũng đi lấy vợ.
Run rủi thế nào mà hai người lại làm chung một công ty. Kỷ niệm cũ ùa về. Lửa gần rơm, cuối cùng chuyện gì đến cũng phải đến khi hai người thường làm trùng ca với nhau. Những lúc đến với Minh, chị thấy mình có lỗi với chồng ghê gớm nhưng rồi cứ tặc lưỡi, cho rằng đây mới là tình yêu đích thực.
Cái kim trong bọc lâu rồi cũng lòi ra, tình yêu của chị bước ra ánh sáng sau một trận đòn ghen dữ dội của vợ Minh. Biết chuyện, chồng chị cũng không chấp nhận tha thứ. Cũng tốt, chị không muốn lừa dối chồng mãi và cũng muốn danh chính ngôn thuận đến với Minh. Chị đòi ly hôn, anh chấp nhận. Con cái chưa có nên mọi chuyện giải quyết cũng dễ dàng, nhanh gọn. Căn nhà và toàn bộ tài sản trong nhà chị để lại cho chồng với niềm tin mãnh liệt rằng có Minh, chị chẳng cần gì hơn nữa.
Minh cũng ly dị vợ sau chị một thời gian ngắn. Vậy là hai người đường đường chính chính đến với nhau, chẳng cần phải lén lút, chẳng cần phải cảm thấy tội lỗi mỗi khi ở bên nhau. Ngày biết tin mang thai, chị đã bỏ qua tất thảy sự xấu hổ, chê trách của người đời mà khoe khắp công ty. Chị muốn họ biết, chị đang hạnh phúc như thế nào với niềm vui lần đầu tiên làm mẹ, lại là đứa con với người chị yêu.
Chị mang bầu, tất nhiên phải cưới thôi. Chị cần một danh phận, đứa con cũng cần một danh phận. Cả Minh và chị bây giờ đều đã là người tự do, có gì ngăn cản hai người đến với nhau nữa đâu.
Sau khi cạn lời khuyên nhủ mong chị níu kéo cuộc hôn nhân đầu tiên bất thành, bố mẹ chị bỏ mặc, “muốn làm gì thì làm”. Một mình chị và Minh lên kế hoạch cho đám cưới của mình. Cái thai ngày một lớn, không thể chần chừ được lâu nên đám cưới sẽ được tổ chức vào đầu tháng sau. Một đám cưới hết sức đơn giản, chị cũng chỉ cần như thế thôi.
Những ngày chị quay cuồng lo cho đám cưới, cho công việc ở nhà máy và đối mặt với những cơn ốm nghén mệt lả người thì Minh lại ít khi tới. Chắc Minh đang chạy vạy lo cho đám cưới vì các cụ bên ấy cũng kiên quyết không giúp gì. Chị tự an ủi mình như thế.
Cô đồng nghiệp nhìn chị ái ngại và cho biết đã gặp Minh vài lần cặp kè với một cô gái rất trẻ. Chị bán tín bán nghi nhưng vẫn tìm đủ mọi lý do để bao biện cho Minh. Tối muộn, chị đến phòng Minh để “thẩm tra” lại thông tin của cô đồng nghiệp. Căn phòng vẫn khóa cửa, tối om om. Gọi điện không thấy Minh bắt máy. Chị ngồi bệt xuống thềm chờ.
Khuya, chiếc xe máy phi vào cửa. Linh cảm có điều gì đó chẳng lành, chị vội vã lùi vào gốc xoài. Minh về. Không phải một mình. Hai người mở cửa bước vào phòng. Tim chị như ngừng đập. Đó là cô gái Minh đã giới thiệu cho cậu em trai chị. Nó từ chối vì bảo “con bé đó khôn quá”. Giờ thì cô ta đang vào phòng của chồng sắp cưới của chị, giữa đêm khuya…
Chị đứng chôn chân ngoài sân, nhìn căn phòng tắt điện tối om. Nước mắt từ đâu chảy tràn má. Chị mím chặt môi để không bật ra thành tiếng. Tình yêu của chị, niềm hy vọng của chị, hạnh phúc và cả cuộc đời của chị! Kẻ đã khiến chị chà đạp lên lòng tự trọng của chồng, lên sỹ diện của bản thân và nước mắt của cha mẹ đã phản bội chị và đứa con khi ngày cưới sắp đến gần.
Không đủ dũng khí để tiếp tục đứng đó, chị thất thểu bước đi. Hơn chục ngày nữa là cưới nhưng chị không biết có nên cưới xin nữa hay không? Không cưới, nghĩa là con chị không có mái ấm đủ đầy như những đứa trẻ khác. Nhưng cưới, chị không đủ dũng cảm để tha thứ cho Minh, để quên hết những gì hôm nay chị nhìn thấy. Phải chăng, chị và Minh đã cạn duyên từ bao nhiêu năm trước mà chị vẫn không chịu tin…
Vĩnh Khang